Một nhân viên phát hiện sếp phòng HCNS có ý định "trị" mình. Thay vì chịu đựng, người này chủ động đối diện, nói rõ rằng mình sẵn sàng nghỉ việc vì không sợ mất cơ hội. Sếp im lặng. Sau đó, người này chuyển sang công ty khác, thậm chí gặp lại sếp cũ ở các hội họp mà vẫn bình tĩnh, không sợ.
Công ty toàn nhân viên Nhật, có một người Việt làm việc. Hôm nay sếp kêu người Việt cũ nói với người Việt mới: "Đừng ăn trộm ở công ty và siêu thị nhé". Lời nói nặng nề, thẳng tắp như cảnh báo về một hành vi lạc lõng.
Một nhân viên bị sếp im lặng, không giao việc, rõ ràng để tạo áp lực buộc cô ta phải xin nghỉ. Cô ta quyết định không chịu thua, vẫn hoàn thành những công việc được giao, và cứ ngồi đó để xem sếp tiếp tục làm gì.
Một sếp hay tổ chức họp liên tục nhưng không có phương án cụ thể nào ra khỏi cuộc họp. Khi giao việc thì mơ hồ, không nói rõ output cần gì, nhưng lúc nhận kết quả lại bắt bẻ từng chi tiết. Đồng thời thường xuyên đổ lỗi cho team thay vì giải quyết vấn đề.
Người làm việc ở các công ty đa quốc gia nhận thấy điều kiện làm việc thay đổi khác biệt tùy vào quốc tịch của sếp trực tiếp. Khi sếp là người nước ngoài, chế độ lương, phúc lợi và cách quản lý có xu hướng tốt hơn. Nhưng khi sếp là người Việt Nam, ngay cả ở công ty nước ngoài, văn hóa làm việc lại giống công ty Việt Nam.
Khi sếp có quyền chia nguồn lực (tiền, thời gian, công việc) cho một nhóm người, mọi thứ trở nên phức tạp. Nhân viên không chỉ làm việc, mà còn phải tính toán hành xử để trông xứng đáng nhận nhiều hơn. Sếp cũng phải lựa chọn - người này vâng lời nhưng chậm, người kia nhanh nhưng hay chống lại.
Khi xin nghỉ việc, nhân viên nêu một phần nguyên nhân là không hợp với văn hoá công ty. Sếp lại phản ứng bằng cách nói lý do đó "không thuyết phục" được, như thể không muốn công nhận rằng vấn đề nằm ở công ty.
Một người bỗng dưng bị loại khỏi các dự án, các cuộc họp, và dần dần mất tất cả thông tin team. Sếp không feedback trực tiếp gì cả, chỉ âm thầm cắt quyền, cho đến lúc không ai cần bạn nữa. Chính thức "không phù hợp" để dự kiến thế chỗ.
Sếp chỉ cho thử việc một buổi sáng rồi bảo không phù hợp. Vài tuần sau, lại nhờ người khác gọi mời quay lại làm. Cách xử lý lộn xộn, vô tâm, khiến ai cũng cảm thấy bị xem thường.
Nhiều người nói họ từng có lương khá nhưng vẫn nghỉ vì sếp quá khó chịu. Ngược lại, lương thấp nhưng sếp tốt họ vẫn cố ở lại. Câu hỏi đặt ra là: người ta nghỉ việc chủ yếu vì con người hay vì tiền?
Có một bạn trong team được sếp ưa chuộng, nên nó hành xử tùy tiện và xấu tính với mọi người. Khi bạn bị nó xúc phạm rồi phàn nàn, sếp lại bảo bạn khó hòa đồng. Nó có thể làm những chuyện sai lầm mà không ai bảo, nhưng nếu bạn làm sai tí chút là bị đưa ra họp.
Nhân viên làm được một năm nhưng không có hợp đồng, không đóng BHXH, không tăng lương, cũng không được feedback gì về cải thiện. Rồi sếp bảo ko hiệu quả (kiểm chứng bằng cách nghe đồng nghiệp nói) nên cho bạn khác thay thế. Nhân viên nhận lấy mình xứng đáng được nghỉ.
Một bạn senior đã mất thời gian đào tạo, hướng dẫn một nhân viên mới. Khi được review, sếp lại so sánh performance của cả hai, bỏ qua công việc đào tạo mà senior đã làm. Chưa kể sếp trước đó còn có những biểu hiện thiên vị. Bạn cảm thấy bất công và quyết định xin nghỉ.
Công ty tan làm 5h30 nhưng nhiều người ngồi lại chơi, không làm gì cả. Ai về đúng giờ bị dòm ngó và nói xấu. Cái không khí đó khiến người ta cảm thấy về đúng giờ là lỗi.