Công ty toàn nhân viên Nhật, có một người Việt làm việc. Hôm nay sếp kêu người Việt cũ nói với người Việt mới: "Đừng ăn trộm ở công ty và siêu thị nhé". Lời nói nặng nề, thẳng tắp như cảnh báo về một hành vi lạc lõng.
Một nhân viên nhận offer ở chỗ khác cao hơn 8 triệu, email xin deal lương với sếp hiện tại. Sếp vào meeting hứa không chỉ tăng 15 triệu mà còn lên vị trí lead từ tháng 9, probation 2 tháng. Người bạn lăn tăn giữa ở lại với chức vị và lương mới, hay đi với offer cũ.
Một người để lại bài viết than phiền rằng việc đi về đúng giờ quy định bị xem là thiếu tôn trọng đồng nghiệp và EQ kém. Mặc dù công việc của anh ta đã xong, nhưng lại bị nhìn lạ khi để lại đơn vị cùng giờ quy định.
Mọi người để ý một điều: khi xin nghỉ, nhân viên ở Việt Nam thường bịa lý do (xe hỏng, con ốm, việc gia đình) thay vì nói thẳng "em muốn đi du lịch" hay "em muốn nghỉ ngơi". Cả xin lẫn không đều biết lý do là giả, nhưng cứ phải nói dối để tờ đơn được phê duyệt. Ở nước ngoài thì lại khác.
Một nhân viên nữ làm việc tại công ty, sếp vốn coi trọng và hỗ trợ. Nhưng từ lúc cô thông báo sắp nghỉ việc, sếp bắt đầu thái độ khác — dằn mặt, kèm lời nhắn nhở cay cú. Cô vẫn làm hết mình những ngày cuối cùng nhưng cảm thấy bị phản bội.
Sếp thường nói công ty như gia đình để yêu cầu nhân viên làm thêm, tăng ca, hay quên lại quyền lợi cơ bản của mình. Nhưng khi cắt giảm nhân sự hay có sai sót, thì công ty lại hành động như một tổ chức thật thụ — sa thải, làm bản tường trình, kiểm soát chặt chẽ.
Nhiều người vào công ty gặp sếp không giỏi về chuyên môn hoặc quản lý. Một số chọn chịu đựng, một số chọn nghỉ việc. Nhưng câu hỏi thực sự là: người ta kỳ vọng gì ở sếp, và mình nên xử lý thế nào khi sếp thực tế không đáp ứng.