Trường bắt sinh viên tự đi kiếm chỗ thực tập, rồi phải nộp báo cáo dày đặc được sửa đi sửa lại nhiều lần. Ngoài ra yêu cầu lấy tài liệu bảo mật từ công ty, phân tích tài chính trong báo cáo nhưng không hướng dẫn cách làm. Thầy cô không gặp mặt, không hỗ trợ, không nhắc nhở deadline, mà vẫn thu tiền học phí đầy đủ.
Công ty bắt nhân viên thay frame avatar Facebook cá nhân, coi đó là yêu cầu hoà nhập. Ai không làm hoặc không thích thêm sếp vào mạng xã hội thì bị coi là không có tinh thần team, ảnh hưởng tới đánh giá lương thưởng.
Mọi người để ý một điều: khi xin nghỉ, nhân viên ở Việt Nam thường bịa lý do (xe hỏng, con ốm, việc gia đình) thay vì nói thẳng "em muốn đi du lịch" hay "em muốn nghỉ ngơi". Cả xin lẫn không đều biết lý do là giả, nhưng cứ phải nói dối để tờ đơn được phê duyệt. Ở nước ngoài thì lại khác.
Sếp muốn duyệt mọi thứ từ email, slide, đến từng chi tiết nhỏ. Nhân viên không được quyền tự quyết định cách làm. Lâu lâu họ mất hết động lực, chỉ làm theo, rồi cuối cùng là nghỉ việc.
Nhân viên vừa pha nước, để đó chưa đầy 3 phút vì đang làm dở việc khác, sếp đã nhắn chụp mũ không dọn và bắt phạt. Trước đó sếp cũng hay nói móc người này trong group và bắt bẻ các chuyện nhỏ lẻ nhiều lần.
Một số công ty có sếp người Hàn yêu cầu nhân viên phải chào trực tiếp trước khi về, đợi sếp về hoặc ở lại sau giờ để thực hiện nghi thức này. Nếu không tuân thủ sẽ bị claim hoặc xử lý. Đây là một phần của văn hóa công ty Hàn Quốc, nhưng tạo áp lực lớn cho nhân viên.